Tăng lương hưu: Chọn “công bằng” hay “chia sẻ” để không ai bị bỏ lại?

Giữa áp lực giá cả leo thang, đề xuất tăng lương hưu từ 1/7/2026 không chỉ là bài toán kỹ thuật mà còn là lựa chọn chính sách: giữ nguyên nguyên tắc đóng – hưởng hay tăng cường hỗ trợ nhóm yếu thế.

Hai phương án, hai cách phân phối lợi ích

Bộ Nội vụ đề xuất hai phương án điều chỉnh lương hưu từ ngày 1-7-2026: Tăng 4,5% và cộng thêm 200.000 đồng/tháng; Hoặc tăng đồng loạt 8%. 

Thoạt nhìn, đây chỉ là khác biệt về cách tính. Nhưng thực chất, đó là hai cách tiếp cận khác nhau: một bên ưu tiên chia sẻ, bên còn lại giữ nguyên nguyên tắc “đóng – hưởng”.

Với phương án cộng thêm tiền cố định, người có lương hưu thấp sẽ được hưởng lợi nhiều hơn về tương đối. Ngược lại, tăng theo tỷ lệ giúp người có mức hưởng cao tiếp tục được tăng nhiều hơn về tuyệt đối.

Thực tế cho thấy đa số người nghỉ hưu đang sống với mức thu nhập không cao. Khoảng 80% người hưởng lương hưu nhận từ 3 đến dưới 10 triệu đồng/tháng; nhiều người chỉ khoảng 2,7–3 triệu đồng.

80% người hưởng lương hưu nhận từ 3 đến dưới 10 triệu đồng/tháng

Trong bối cảnh chi phí sinh hoạt tăng, đặc biệt là y tế và thực phẩm, khoản thu nhập này khiến nhiều người phải thắt chặt chi tiêu, thậm chí phụ thuộc vào con cái hoặc làm thêm.

Với nhóm này, mỗi vài trăm nghìn đồng tăng thêm không chỉ là con số, mà là sự cải thiện trực tiếp chất lượng cuộc sống.

Bài toán chính sách: Công bằng hay chia sẻ?

Phương án tăng 8% đảm bảo nguyên tắc đóng – hưởng: ai đóng nhiều, hưởng nhiều. Đây là yếu tố quan trọng để duy trì niềm tin vào hệ thống bảo hiểm xã hội.

Tuy nhiên, nếu áp dụng thuần túy, khoảng cách giữa người lương cao và thấp sẽ tiếp tục nới rộng.

Ngược lại, phương án kết hợp (4,5% + 200.000 đồng) giúp điều tiết, hỗ trợ nhóm thu nhập thấp tốt hơn, nhưng nếu nghiêng quá về “chia sẻ” có thể làm suy yếu động lực đóng góp dài hạn.

Từ thực tế, nhiều chuyên gia cho rằng vấn đề không nằm ở việc chọn một trong hai phương án, mà là thiết kế cơ chế dung hòa. Một hướng đi được nhắc đến là kết hợp: Tăng theo tỷ lệ để giữ nguyên tắc; Đồng thời bổ sung khoản hỗ trợ cho nhóm lương thấp. Cách tiếp cận này giúp vừa đảm bảo công bằng, vừa thực hiện chức năng an sinh của hệ thống bảo hiểm xã hội.

Lương hưu không đơn thuần là khoản chi trả tài chính, mà là “điểm tựa an sinh” cho hàng triệu người cao tuổi. Nếu người nghỉ hưu – đặc biệt là nhóm yếu thế – không thể đảm bảo cuộc sống tối thiểu, thì chính sách dù đúng nguyên tắc cũng khó đạt mục tiêu xã hội.

Về lâu dài, việc điều chỉnh lương hưu cần đi cùng các giải pháp đồng bộ như: Mở rộng diện tham gia bảo hiểm xã hội; Giảm tình trạng rút BHXH một lần; Nâng cao hiệu quả quản lý và đầu tư quỹ; Thiết kế chính sách minh bạch, dễ hiểu. 

Kinh nghiệm quốc tế cho thấy, nhiều quốc gia đã áp dụng mô hình kết hợp giữa “công bằng” và “chia sẻ” để vừa bảo vệ người yếu thế, vừa duy trì niềm tin vào hệ thống.

PV